Mỗi Độ Thu Về
               Nhạc: Lê Vân Tú
          Lời: Lê Vân Tú & Nguyễn Hữu Hiệp

                Tiếng hát: Hồ Bích Ngọc

Buồn rơi,
Theo lá vàng phai cuối trời,

Quãng đường chiều chơi vơi,
Những bước chân lẻ loi.

Buồn ơi,
Có biết rằng ta vẫn đợi,
Những mùa Thu đi qua,
Vương vấn trong hồn ta.

Đường xưa
Đã mấy mùa mưa qua,
Đã mấy lần phôi pha,
Đâu những ngày mặn nồng thiết tha.

Mà nay,
Những tiếng thầm trên phím đàn
Chỉ là niềm bâng khuâng
Trên lối xưa hoang tàn.

Cuộc tình nào đời đã cách chia,
Như giòng sông đã cuốn trôi,
Bao nhiêu mùa Thu đi rất xa.

Lời hẹn nào còn trong giấc mơ,
Và chìm theo nỗi nhớ,
Mỗi khi Thu về.

Rồi đây,
Khi nắng vàng phai cuối trời,
Cũng là mùa mưa rơi,
Trên lá hoa tả tơi.

Còn đâu,
Những tháng ngày xa vắng rồi,
Chỉ còn mùa Thu qua,
Vương vấn trong hồn ta.




Sầu rơi,
Theo tháng ngày vương vấn hoài,
Cuộc tình nào xa bay,
Theo áng mây mờ phai.

Buồn ơi,
Có biết rằng Thu vẫn đợi,
Vẫn chờ dù xa xôi,
Những tháng năm tàn rơi.

Chiều trôi,
Như quãng đời ta trôi,
Theo những mùa Thu phai,
Xa quá rồi giòng lệ đã vơi.

Giờ đây,
Cơn gió về lay ước thề,
Ngỡ người về xa xăm,
Trên lối xưa âm thầm.

Cuộc tình nào đời đã cách chia,
Như giòng sông đã cuốn trôi,
Bao nhiêu mùa Thu đi rất xa.

Một lần nào cùng chia ước mơ,
Còn đầy trong nỗi nhớ,
Mỗi khi Thu về.

Giờ đây,
Khi lá vàng giăng khắp trời,
Ngỡ lòng mình mưa rơi,
Thương nhớ bao giờ nguôi.

Rồi đây,
Em có về qua chốn nầy,
Để tìm mùa Thu xưa,
Vương vấn trong hồn thơ.